Trường ĐH Hoa Sen đã được Bộ GD-ĐT cho phép mở thêm ngành mới là kinh doanh quốc tế. Ngành này sẽ tuyển sinh cả 4 khối A, A1, D1 và D3 trong năm nay.
Như vậy, năm nay trường này sẽ tuyển sinh khối A1 cho 13 ngành bậc ĐH và 9 ngành bậc CĐ.
Đăng Nguyên
| Kinh Doanh | tu mang | Giao duc
“Cao thủ” môn Vật lý xinh như hoa hậu
Cô bạn đoạt hàng loạt giải học sinh giỏi tỉnh và Quốc gia đã sẵn sàng chia sẻ bí kíp ‘mài võ’ nhá!
Tự sự của thủ khoa bỏ Kinh tế theo Y đầy xúc động Bí quyết ‘quên sau 30 phút’ của Huy chương Vàng Vật lý Quốc tế
Ngoại hình xinh xắn, giọng nói dễ thương là cảm nhận đầu tiên của chúng tớ khi tiếp xúc với Lê Thị Thu Hà, sinh viên năm 1 trường ĐH FPT chi nhánh TP HCM. Hà có một thành tích hiếm bạn nữ nào địch nổi về môn Lý nhé: 3 năm cấp ba lần lượt ẵm các giải Giải nhất, nhì, ba môn Lý, giải khuyến khích môn Vật lý học sinh giỏi Quốc gia, được tuyển thẳng theo diện học bổng vào ĐH FPT.
Nói chuyện với Hà, chúng tớ bị mê mẩn bởi cái kiểu “dễ thương” của con gái miền Tây và cũng băn khoăn vì sao một cô bạn xinh xắn như thế này lại ham thích cái môn tự nhiên “khô như ngói” thế nhỉ?
Hà giành được học bổng theo học chuyên ngành Hệ thống thông tin tại ĐH FPT. Trước đó, cô bạn thi đậu cả 2 trường Đại học Kinh tế – Luật TP HCM và Đại học Khoa học Tự nhiên TP HCM với số điểm khá cao: 23 điểm và trường 21 điểm. Hà chia sẻ, thi liền tù tì hai khối A, B không phải không có khó khăn, bạn thậm chí còn “tự kỷ” vì điểm thi của mình thấp hơn so với nhiều bạn bè khác xung quanh. Hà học chuyên Lý từ năm cấp 3, nên với bạn ấy, thi cả 2 khối là bình thường. Ấy thế, với teen nào chưa thật sự vững tin vào khả năng của mình, thì đừng nghĩ đến việc “hai tay ôm cả bầu trời” nhé, không thì dễ hỏng toàn tập đấy.

Dễ thương, xinh xắn như Thu Hà nhưng quyết tâm chọn học toàn những khối ngành dành cho… con trai.
Hà kể, ban đầu bạn ấy rất thích phân tích các bài toán thực tế, nhưng cô bạn cảm nhận Toán học hơi khô khan và không mường tượng được bằng hình ảnh như Vật lý. “Từ năm lớp 9, mình bắt đầu để ý các hiện tượng tự nhiên, bắt đầu tìm cách giải thích những hiện tượng như gió lầu chẳng hạn, vì sao càng lên cao gió càng thổi mạnh, đó là do dòng khí chuyển từ nơi có áp suất cao đến nơi có áp suất thấp. Khi gặp các tòa nhà cao tầng, dòng khí này sẽ bị chặn và bị đẩy vuông góc xuống dưới. Chính vì thế khi đứng dưới các tòa nhà cao tầng sẽ thấy rất mát”, Hà giải thích.
Đầu óc biết cách phân tích những bài tập rắc rối, khả năng tưởng tượng rất cao – lợi thế đấy, nhưng khó khăn cũng vô khối. Đề thi đại học những năm gần đây, môn Lý ra hóc búa lắm, “Đáp án được các thầy cô chuyên môn soạn rất kỹ, nên dễ bị đánh lừa. Tính nhầm một xíu là cho “ra lò” cả lô đáp án. Không nên học công thức một cách máy móc, các bài mẹo cực kỳ dễ bị lừa, đừng có chủ quan khinh địch, đặc biệt khi địch đã quen mặt, gặp đi gặp lại nhiều lần” – Hà tủm tỉm chia sẻ thế.

Ngoài học hành khá là 'tanh tưởi ' Hà cũng có những sở thích “bình thường” khác như là mua sắm chẳng hạn.
Bí kíp duy nhất là bạn phải làm đi làm lại nhiều dạng bài tập để quen mặt, nắm thật chắc kiến thức cơ bản, biết gạch chân dưới những “key words” trong lúc đọc đề, trả lời bám sát đề ra.
“Trước khi đăng ký dự thi một trường nào đó, bạn phải thật hiểu khả năng của mình, biết lượng sức mình là điều cực kỳ quan trọng” – Hà nói. Như mình, dù đã đỗ 2 trường đại học nhưng vẫn chọn FPT, một phần vì được nhận học bổng toàn phần, nhưng phần khác vì mình muốn được trau dồi nhiều kỹ năng mềm, điều mà đa phần sinh viên hiện nay thiếu và yếu.
Ước muốn sau này của bạn í là “đạt được sự hài lòng với tất cả những gì mình mong muốn”. Nghĩa là bạn í khá cầu toàn trên tất cả mọi phương diện: gia đình, sự nghiệp và các mối quan hệ. Xinh xắn lại học giỏi, chúc cho Hà giành được nhiều thành công hơn nữa nhé!
Xem thêm ảnh 'cao thủ' môn Vật lý xinh đẹp
Profile:
Lê Thị Thu Hà
Sinh 5/10/1993, thuộc cung Thiên Bình.
Tự nhận người thuộc cung này thường ít chủ động giao tiếp với người không quen, nhưng chơi với ai lâu thì thoải mái. Trong lớp cười nói suốt, ra ngoài trầm và ít nói hơn.
Chiều cao 1,65m (trắng trẻo dễ thương và khá ăn hình các bạn nhở (^.^))
Sinh viên năm 1 trường ĐH FPT.
Các giải thưởng: Huy chương vàng olympic 30/4 môn Vật lý, Giải nhất, nhì, ba học sinh giỏi tỉnh 3 năm cấp ba môn Lý, giải khuyến khích môn Vật lý học sinh giỏi Quốc gia, giải nhì thi giải Toán bằng máy tính casio cấp Quốc gia.
Mí Rưỡi
Trời nắng nóng, hai học sinh lớp 4 và lớp 8 rủ nhau ra biển tắm mát, gặp luồng gió xoáy, cả hai bị sóng cuốn trôi.
Sáng 25/4, chính quyền và người thân vẫn đang tích cực tìm kiếm thi thể em Vũ Đức Tư, 14 tuổi, học sinh lớp 8 Trường THCS xã Quỳnh Lập (Quỳnh Lưu, Nghệ An).

Bãi biển Quỳnh Lập, nơi xảy ra vụ đuối nước. Ảnh:
Q.L.
Trước đó trưa 24/5, Tư cùng với em Văn Hữu Hổ, 10 tuổi, học sinh lớp 4 trường Tiểu học xã Quỳnh Lập, rủ nhau ra biển tắm mát. Sau hồi bơi lội, cả hai em gặp luồng gió xoáy, bị sóng cuốn ra xa và chết đuối.
Quá trưa, khi hai gia đình không thấy các con về nhà nên đi tìm thì phát hiện thi thể Văn Hữu Hổ trôi dạt vào bãi biển.
Tình trạng học sinh đuối nước thường xuyên diễn ra ở Nghệ An. Mỗi năm có hàng chục em bị chết đuối vào mỗi mùa hè. Trước đó ít ngày, 3 học sinh ở thành phố Vinh đã bị chết đuối khi đang tắm trên sông Lam.
Nguyên Khoa
(Chinhphu.vn) – Qua khảo sát, đánh giá cơ sở vật chất hệ thống các trường (gồm phòng học, phòng chức năng, sân chơi, vườn hoa, bãi tập, trang thiết bị dạy và học…) so với tiêu chí cho thấy, toàn tỉnh Ninh Bình hiện có 114/128 trường tiểu học đạt chuẩn quốc gia, chiếm 89,06%.
Tại tỉnh Ninh Bình, trường mầm non, mẫu giáo, nhà trẻ có 84/176 trường đạt chuẩn quốc gia, chiếm 47,7%. Trường trung học cơ sở có 69/120 trường đạt chuẩn quốc gia.
Còn lại các trường chưa đạt chuẩn quốc gia chủ yếu do thiếu diện tích (nhà trẻ, mầm non), thiết kế chưa đúng với yêu cầu của Bộ Giáo dục và Đào tạo, thiếu phòng chức năng, trang thiết bị thiếu và lạc hậu, các công trình phụ trợ, cảnh quan môi trường chưa đáp ứng…
Kim Duyên
am thuc | amthuc | món ngon đãi khách |
NDĐT- Quỹ Bảo trợ trẻ em Việt Nam và Tổng công ty Bảo Việt Nhân thọ hôm nay đã ký thỏa thuận trao tặng 1000 học bổng với tổng trị giá hơn một tỷ đồng trong năm nay cho đối tượng trẻ em nghèo hiếu học trên toàn quốc.
Ngoài ra, công ty này cũng dành thêm 3.000 phần quà cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn nhân dịp Ngày quốc tế thiếu nhi 1-6, Tết Trung Thu, Tết Nguyên Đán với tổng trị giá gần một tỷ đồng.
Khởi động từ năm 2005, đây là năm thứ tám liên tiếp Bảo Việt Nhân thọ phối hợp với Quỹ Bảo trợ trẻ em Việt Nam triển khai chương trình học bổng khuyến khích và hỗ trợ trẻ em nghèo, trẻ em khuyết tật, nạn nhân chất độc da cam, con thương binh liệt sỹ có thành tích học tập tốt.
Chương trình được Quỹ Bảo trợ trẻ em Việt Nam triển khai từ năm 1994. Sau đó ba năm, cơ quan này đã cấp thêm nhiều học bổng cho các em là con thương binh, liệt sĩ. Đến nay, Quỹ đã mở rộng chương trình học bổng cho nhiều đối tượng khác như: trẻ em gái, trẻ em dân tộc thiểu số, trẻ em tài năng, trẻ em khuyết tật… Bình quân mỗi năm Quỹ trao khoảng 2.500 suất học bổng, mỗi suất trị giá 500.000 đồng.
Theo Bộ trưởng Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội Phạm Thị Hải Chuyền, toàn quốc hiện có hơn ba triệu trẻ em phải sống trong các hộ nghèo. Các em là đối tượng rất cần sự hỗ trợ từ Nhà nước và các nguồn lực cộng đồng, xã hội.
recharge car battery | How to disconnect a car battery | hand foot and mouth disease |
“Cô làm gì có lòng tự trọng?”
Lão già cục cằn ấy đã mắng vào mặt tôi: “Đồ vô liêm sỉ. Cô tưởng cô còn trinh trắng lắm à?”
Tôi tên là Đĩm. Tên đầy đủ trong giấy khai sinh là Ngô Thị Đĩm. Nhưng từ khi tôi bỏ mái trường quê lên thành phố kiếm sống, cái tên đó đã quên dần trong ý thức của tôi. Thi thoảng gặp người làng quen biết, họ vô tình gọi Đĩm ơi, tôi giật thót mình và khó chịu vô cùng.
Bởi giờ tôi tên là Khánh Liễu, bởi giờ tôi còn được mệnh danh là “Liễu mồi” nổi tiếng trong làng gái gọi thành đô. Đàn ông nhìn thấy tôi chỉ có “chết” đứ đừ, quăng tiền như quăng sỏi cũng khó được tiếp cận.
Còn nhớ ngày tôi học THPT trường huyện. Một lần, tỉnh tổ chức thi hoa khôi học đường, trường tôi đưa 2 đứa xinh đẹp nhất trường là tôi và cái Cúc ra cân nhắc để tuyển một đứa dự thi. Thầy phụ trách thanh niên khẳng định luôn: “
Nên chọn em Cúc vì gia đình em đó có điều kiện đầu tư quần áo và phương tiện cho em đi tập luyện. Em Đĩm cũng xinh đẹp nhưng nhà nghèo quá, để em tập trung vào học tập thì tốt hơn”
. Ái chà. Ý kiến đó đến tai tôi. Tôi tức tốc tìm bằng được thầy phụ trách: “
Tại sao thầy chọn nhà giàu làm điều kiện thi sắc đẹp? Nếu em chứng minh em có khả năng kinh tế, thầy có để em dự thi không?
”. Thầy phụ trách kinh hãi tái mặt, rồi thầy hỏi:
“Em lấy tiền đâu để sắm sửa quần áo, son phấn, đi lại và thuê người tập luyện?”.
Tôi nói hùng hồn:
“Thầy coi thường em quá, mai em sẽ chứng minh. Nếu đầy đủ về kinh tế, thầy phải cử em đi”.
Tối ấy, tôi gặp ngay Thăng – một tay anh chị ở phố huyện đang mê mết tôi. Tôi trình bày lý do và hỏi vay tiền Thăng. Tên đó liền rút điện thoại di động gọi ngay cho đàn em. 10 phút sau, một đứa đầu trọc xuất hiện:
“Thưa anh, 100 triệu đây ạ”.
Thăng giật lấy cục tiền và ném vèo vào lòng tôi, Hắn bảo:
“Em cầm lấy cho lão phụ trách trắng mắt ra”.
Sáng hôm sau, tôi ôm bó tiền đi tìm thầy phụ trách. Nhưng vừa nhìn thấy tôi, thầy đã gọi:
“Đĩm ơi, em có cơ hội rồi. Gia đình bạn Cúc không cho dự thi hoa khôi”
. Tôi tức mình nói với thầy: “
Tiền em có đủ đây. Thầy đừng khinh. Chắc chắn vương miện sẽ về tay em”
. Thế mà tôi dự thi chỉ đạt Á khôi.
Tuy vậy, cái danh Á khôi cũng làm cho trường tôi vinh dự tự hào vô cùng. Số tiền tôi chi phí chỉ hết 30 triệu, số còn lại tôi đưa Thăng và hứa sẽ trả nợ anh ta sòng phẳng. Thăng cười khẩy hỏi:
“Tôi muốn em trả ngay, em có trả được không?
”. Tên này định dở quẻ đây. Tôi linh tính thế và trả lời:
“Tôi bán trinh cũng đủ số tiền đó, việc gì phải bắt bí nhau thế?”.
A ha. Tên Thăng cười khùng khục và nói rất trơ trẽn:
“Anh mua. Bán cho anh ngay đêm nay trước khi bọn đại gia đến săn lùng em”
. Tôi gay gắt với hắn: “
Tôi có lòng tự trọng. Hãy để tôi lựa chọn”.
Biết tôi từ chối, tên Thăng càng lấn lướt:
“Cho em chuẩn bị 2 ngày, không nộp đủ số tiền 30 triệu, đừng trách”.
May sao đêm hôm ấy, tôi có điện thoại của một đại gia. Đại gia này nói đã nhìn thấy tôi nhận giải Á khôi trong đêm chung kết. Đại gia còn chê ban giám khảo chấm không công bằng bởi vẻ đẹp của tôi đáng ra phải nhận giải hoa khôi. Tôi quý tấm lòng của đại gia này nên khi nghe gã tâm sự vậy, tôi rất tin tưởng. Gã bảo thẳng:
“Anh muốn có một đêm với Á khôi, em ra giá đi”
. Tôi nói liều: “
40 triệu, khách sạn nào tùy anh”
. Tên đó vui lắm, bảo “
muỗi
”, hẹn khách sạn Hoàng Phi và tắt máy.

Cái danh Á khôi của tôi cũng làm cho trường vinh dự tự hào vô cùng (Ảnh minh họa)
Đêm hôm sau, 9 giờ tối, tôi đã có mặt ở khách sạn như đã định. Tên đó đến nhưng chưa vào, đứng ngoài gọi í ới bảo tôi 10 giờ lên giường nằm sẵn đợi hắn. Và 10 giờ. Khi cánh cửa bật ra, tên đàn ông lao vào tôi lại chính là tên Thăng chứ không phải đại gia nào khác. Hắn ngấu nghiến đời con gái tôi xong thì tuyên bố hết nợ và còn cho tôi thêm 10 triệu như đã mặc cả. Không hiểu sao ngay sáng hôm sau, tin tôi bán mình cho tên Thăng – con nhà giàu phố huyện đã lan khắp trường. Tôi không còn mặt mũi nào ngồi học nên quyết định bỏ học từ hôm ấy. Rồi tên Thăng lại xuất hiện và bàn mưu tính kế với tôi:
“Em không thể học hành ở đây được. Nếu muốn, anh xin cho em vào làm ở quầy bar của một khách sạn to trên thành phố”
. Tôi đồng ý, nhưng rồi Thăng lại khuyên nhủ:
“Em nên đi vá trinh và mỹ viện cho đẹp”
. Tôi sợ đắt. Hắn bảo rẻ và sẵn sàng chi tiền cho tôi đi Thái Lan làm các việc ấy.
Đi Thái Lan về, tôi đẹp lộng lẫy như một siêu sao, người mẫu. Thăng đón tôi về một căn biệt thự sang trọng, bảo nghỉ ngơi cho khỏe. Nhưng chỉ hôm sau, Thăng đã nói toạc móng heo: “
Em đẹp thế này, hãy làm mồi cho tôi câu khách. Tiền được bao nhiêu, em sẽ hưởng một nửa”
. Tôi không hiểu, hắn giải thích: “
Hàng ngày ô tô sẽ đón em ra khách sạn. Em chỉ việc ăn trắng mặc trơn ngồi đó cho khách họ nhìn ngắm. Sau đó về biệt thự này nghỉ ngơi. Ai thích thì gọi và chồng tiền trước khi đón đi hành sự. Em nhớ là từ nay em là Khánh Liễu”.
Từ đó, tôi lao vào cái nghề mạt vận như đã kể. Tiền nhiều khiến tôi càng say. Tin đồn tôi là gái đẹp, gái sạch đã loan đến tai nhiều khách làng chơi. Ai đến cũng đòi em Khánh Liễu. Nhưng đặt tiền rồi, em Khánh Liễu lại “
bị đau bụng, say xỉn hoặc đang ở quê chưa ra”.
Một lần tôi được gọi đi Miến Điện chơi với một đại gia 5 ngày. Tôi hỏi giá, vị khách đó bảo trả tôi 50 đô một ngày. Tôi thấy rẻ đòi thêm, không ngờ lão già cục cằn đã mắng tôi:
“Đồ vô liêm sỉ. Cô tưởng cô còn trinh trắng lắm à?”.
Tôi thấy bị xúc phạm nên cắt luôn không tiếp. Tối, tôi kể với tên Thăng, nghe xong hắn tái mặt và quát tôi:
“Cô làm mất mồi làm ăn của tôi rồi, đồ tham lam! Tôi mà mất tên đó là cơ nghiệp tôi đi tong. Chuyến đi Miến Điện này về hắn sẽ ký cho tôi một dự án xây nhà máy ô tô. Cô phải hiến thân cho lão vì tôi, nghe chưa?”
.
À, hóa ra tên Thăng đã bán tôi cho tên đại gia kia mà không cần tôi đồng ý. Lại còn Sỉ vả, xúc phạm tôi. Ức quá, tôi bảo thẳng: “
Vì lòng tự trọng, tự chủ thân tôi, vì danh dự, tôi không làm theo anh đấy”.
Không ngờ tên Thăng Sỉ vả tôi ngay: “
Cô làm gì có lòng tự trọng? Cô mất tự trọng ngay khi cô tranh giành đi thi hoa khôi ở trường. Cô mất tự chủ ngay khi cô cầm đồng tiền của tôi, nghe chưa? Giờ chỉ còn 2 con đường. Một là cô phục tùng, hai là cô phải nhúng mặt vào a xít. Chọn đi!”.
“Cô làm gì có lòng tự trọng?”
Lão già cục cằn ấy đã mắng vào mặt tôi: “Đồ vô liêm sỉ. Cô tưởng cô còn trinh trắng lắm à?”
Tôi tên là Đĩm. Tên đầy đủ trong giấy khai sinh là Ngô Thị Đĩm. Nhưng từ khi tôi bỏ mái trường quê lên thành phố kiếm sống, cái tên đó đã quên dần trong ý thức của tôi. Thi thoảng gặp người làng quen biết, họ vô tình gọi Đĩm ơi, tôi giật thót mình và khó chịu vô cùng.
Bởi giờ tôi tên là Khánh Liễu, bởi giờ tôi còn được mệnh danh là “Liễu mồi” nổi tiếng trong làng gái gọi thành đô. Đàn ông nhìn thấy tôi chỉ có “chết” đứ đừ, quăng tiền như quăng sỏi cũng khó được tiếp cận.
Còn nhớ ngày tôi học THPT trường huyện. Một lần, tỉnh tổ chức thi hoa khôi học đường, trường tôi đưa 2 đứa xinh đẹp nhất trường là tôi và cái Cúc ra cân nhắc để tuyển một đứa dự thi. Thầy phụ trách thanh niên khẳng định luôn: “
Nên chọn em Cúc vì gia đình em đó có điều kiện đầu tư quần áo và phương tiện cho em đi tập luyện. Em Đĩm cũng xinh đẹp nhưng nhà nghèo quá, để em tập trung vào học tập thì tốt hơn”
. Ái chà. Ý kiến đó đến tai tôi. Tôi tức tốc tìm bằng được thầy phụ trách: “
Tại sao thầy chọn nhà giàu làm điều kiện thi sắc đẹp? Nếu em chứng minh em có khả năng kinh tế, thầy có để em dự thi không?
”. Thầy phụ trách kinh hãi tái mặt, rồi thầy hỏi:
“Em lấy tiền đâu để sắm sửa quần áo, son phấn, đi lại và thuê người tập luyện?”.
Tôi nói hùng hồn:
“Thầy coi thường em quá, mai em sẽ chứng minh. Nếu đầy đủ về kinh tế, thầy phải cử em đi”.
Tối ấy, tôi gặp ngay Thăng – một tay anh chị ở phố huyện đang mê mết tôi. Tôi trình bày lý do và hỏi vay tiền Thăng. Tên đó liền rút điện thoại di động gọi ngay cho đàn em. 10 phút sau, một đứa đầu trọc xuất hiện:
“Thưa anh, 100 triệu đây ạ”.
Thăng giật lấy cục tiền và ném vèo vào lòng tôi, Hắn bảo:
“Em cầm lấy cho lão phụ trách trắng mắt ra”.
Sáng hôm sau, tôi ôm bó tiền đi tìm thầy phụ trách. Nhưng vừa nhìn thấy tôi, thầy đã gọi:
“Đĩm ơi, em có cơ hội rồi. Gia đình bạn Cúc không cho dự thi hoa khôi”
. Tôi tức mình nói với thầy: “
Tiền em có đủ đây. Thầy đừng khinh. Chắc chắn vương miện sẽ về tay em”
. Thế mà tôi dự thi chỉ đạt Á khôi.
Tuy vậy, cái danh Á khôi cũng làm cho trường tôi vinh dự tự hào vô cùng. Số tiền tôi chi phí chỉ hết 30 triệu, số còn lại tôi đưa Thăng và hứa sẽ trả nợ anh ta sòng phẳng. Thăng cười khẩy hỏi:
“Tôi muốn em trả ngay, em có trả được không?
”. Tên này định dở quẻ đây. Tôi linh tính thế và trả lời:
“Tôi bán trinh cũng đủ số tiền đó, việc gì phải bắt bí nhau thế?”.
A ha. Tên Thăng cười khùng khục và nói rất trơ trẽn:
“Anh mua. Bán cho anh ngay đêm nay trước khi bọn đại gia đến săn lùng em”
. Tôi gay gắt với hắn: “
Tôi có lòng tự trọng. Hãy để tôi lựa chọn”.
Biết tôi từ chối, tên Thăng càng lấn lướt:
“Cho em chuẩn bị 2 ngày, không nộp đủ số tiền 30 triệu, đừng trách”.
May sao đêm hôm ấy, tôi có điện thoại của một đại gia. Đại gia này nói đã nhìn thấy tôi nhận giải Á khôi trong đêm chung kết. Đại gia còn chê ban giám khảo chấm không công bằng bởi vẻ đẹp của tôi đáng ra phải nhận giải hoa khôi. Tôi quý tấm lòng của đại gia này nên khi nghe gã tâm sự vậy, tôi rất tin tưởng. Gã bảo thẳng:
“Anh muốn có một đêm với Á khôi, em ra giá đi”
. Tôi nói liều: “
40 triệu, khách sạn nào tùy anh”
. Tên đó vui lắm, bảo “
muỗi
”, hẹn khách sạn Hoàng Phi và tắt máy.

Cái danh Á khôi của tôi cũng làm cho trường vinh dự tự hào vô cùng (Ảnh minh họa)
Đêm hôm sau, 9 giờ tối, tôi đã có mặt ở khách sạn như đã định. Tên đó đến nhưng chưa vào, đứng ngoài gọi í ới bảo tôi 10 giờ lên giường nằm sẵn đợi hắn. Và 10 giờ. Khi cánh cửa bật ra, tên đàn ông lao vào tôi lại chính là tên Thăng chứ không phải đại gia nào khác. Hắn ngấu nghiến đời con gái tôi xong thì tuyên bố hết nợ và còn cho tôi thêm 10 triệu như đã mặc cả. Không hiểu sao ngay sáng hôm sau, tin tôi bán mình cho tên Thăng – con nhà giàu phố huyện đã lan khắp trường. Tôi không còn mặt mũi nào ngồi học nên quyết định bỏ học từ hôm ấy. Rồi tên Thăng lại xuất hiện và bàn mưu tính kế với tôi:
“Em không thể học hành ở đây được. Nếu muốn, anh xin cho em vào làm ở quầy bar của một khách sạn to trên thành phố”
. Tôi đồng ý, nhưng rồi Thăng lại khuyên nhủ:
“Em nên đi vá trinh và mỹ viện cho đẹp”
. Tôi sợ đắt. Hắn bảo rẻ và sẵn sàng chi tiền cho tôi đi Thái Lan làm các việc ấy.
Đi Thái Lan về, tôi đẹp lộng lẫy như một siêu sao, người mẫu. Thăng đón tôi về một căn biệt thự sang trọng, bảo nghỉ ngơi cho khỏe. Nhưng chỉ hôm sau, Thăng đã nói toạc móng heo: “
Em đẹp thế này, hãy làm mồi cho tôi câu khách. Tiền được bao nhiêu, em sẽ hưởng một nửa”
. Tôi không hiểu, hắn giải thích: “
Hàng ngày ô tô sẽ đón em ra khách sạn. Em chỉ việc ăn trắng mặc trơn ngồi đó cho khách họ nhìn ngắm. Sau đó về biệt thự này nghỉ ngơi. Ai thích thì gọi và chồng tiền trước khi đón đi hành sự. Em nhớ là từ nay em là Khánh Liễu”.
Từ đó, tôi lao vào cái nghề mạt vận như đã kể. Tiền nhiều khiến tôi càng say. Tin đồn tôi là gái đẹp, gái sạch đã loan đến tai nhiều khách làng chơi. Ai đến cũng đòi em Khánh Liễu. Nhưng đặt tiền rồi, em Khánh Liễu lại “
bị đau bụng, say xỉn hoặc đang ở quê chưa ra”.
Một lần tôi được gọi đi Miến Điện chơi với một đại gia 5 ngày. Tôi hỏi giá, vị khách đó bảo trả tôi 50 đô một ngày. Tôi thấy rẻ đòi thêm, không ngờ lão già cục cằn đã mắng tôi:
“Đồ vô liêm sỉ. Cô tưởng cô còn trinh trắng lắm à?”.
Tôi thấy bị xúc phạm nên cắt luôn không tiếp. Tối, tôi kể với tên Thăng, nghe xong hắn tái mặt và quát tôi:
“Cô làm mất mồi làm ăn của tôi rồi, đồ tham lam! Tôi mà mất tên đó là cơ nghiệp tôi đi tong. Chuyến đi Miến Điện này về hắn sẽ ký cho tôi một dự án xây nhà máy ô tô. Cô phải hiến thân cho lão vì tôi, nghe chưa?”
.
À, hóa ra tên Thăng đã bán tôi cho tên đại gia kia mà không cần tôi đồng ý. Lại còn Sỉ vả, xúc phạm tôi. Ức quá, tôi bảo thẳng: “
Vì lòng tự trọng, tự chủ thân tôi, vì danh dự, tôi không làm theo anh đấy”.
Không ngờ tên Thăng Sỉ vả tôi ngay: “
Cô làm gì có lòng tự trọng? Cô mất tự trọng ngay khi cô tranh giành đi thi hoa khôi ở trường. Cô mất tự chủ ngay khi cô cầm đồng tiền của tôi, nghe chưa? Giờ chỉ còn 2 con đường. Một là cô phục tùng, hai là cô phải nhúng mặt vào a xít. Chọn đi!”.